- Nội dung:
Cuối cùng, Tuấn cũng bỏ cô đi.
Đi, là đi thật, không phải sáng đi chiều về như những ngày trước đó.
Cô khẽ vươn vai, nhưng rụt phắt lại. Chợt nhớ rằng trời đã chuyển đông, bờ môi khô nứt bỗng cười khúc khích. Lạnh, chưa chào hỏi da thịt, đã đến gõ cửa tiềm thức mất rồi.
Cô kéo chăn cao đến cằm, mắt lim dim lại, mường tượng vài thứ ấm áp cho bớt trống trải. Vài tia sáng mỏng xuyên qua những lỗ hổng bé xíu trên mái, vạch ra đám bụi cũ kỹ trên quỹ đạo, mờ hồ đáp xuống vai cô. Cô cười, lơ đễnh, nhớ đến những đầu ngón tay thô ráp của Tuấn nhảy nhót xung quanh. Một ngọn gió lách qua khe cửa khép hờ, lay nhẹ đám tóc tơ mỏng tang sau gáy. Cô nhăn mặt, nhớ Tuấn vẫn khẽ thổi vào gáy mình sau mỗi lần họ yêu nhau.
Quanh đi quẩn lại, vẫn chỉ có Tuấn.
Cô vùi mặt xuống gối, bứt rứt xem sẽ sống sao cho qua mùa đông hứa hẹn nhiều hiu quạnh. Lăn qua lăn lại, buồn chán và xao lãng, cô mở máy, định hỏi Tuấn đến đâu rồi. Nhưng thở dài, lại thôi.
Gọi làm gì, khi cô vòng tay ôm ngực, vẫn thấy mùi tóc anh quẩn quanh đâu đó. Tuấn hay rúc đầu vào ngực cô, như đứa trẻ thèm hơi ấm, phà cảm xúc nóng hổi qua những nhịp thở đều đều, bất tận. Cô thấy mình có thể ôm anh đến suốt đời.
- Này. Sáng mai anh đi, mình vẫn giả vờ như chiều gặp lại nhé – Cô dụi đầu vào tóc anh, thủ thỉ.
Tuấn im lặng, tay nơi lỏng hơn, rê trên lưng cô mải miết. Cô biết, anh buồn. Có lẽ, là hụt hẫng. Một gã lông bông như Tuấn, làm tan nát nhiều cô gái, chắc mong mỏi thấy những mảnh vỡ từ trái tim họ vô cùng. Cho dù, nó có làm anh đứt tay, chảy máu. Đàn ông, người nào chả thế.
Nhưng giả vờ như chiều gặp lại, là anh sẽ đi từ sáng sớm, bỏ lại mảnh giấy ghi tối nay anh thích ăn gì, và để yên cho cô ngủ. Không có nước mắt, không có níu kéo hay đau thương. Chia tay như thế, bình thản như thế, khiến cả một thằng đàn ông kiêu ngạo cũng phải chạnh lòng. Nó dãn ra một khoảng trống yêu thương vô hình, rất xa xôi.
Tuấn thôi không tìm kiếm cô trên khuôn ngực mềm mại. Anh quay lưng lại, thở khó nhọc rồi lặng im chờ giấc ngủ.
Cô ở sau lưng anh, nhấm nháp cái lạnh lùng khắc nghiệt ấy, quặn lên trong lòng đôi chút xót xa. Tuấn muốn nhìn thấy nước mắt của cô đến thế kia à, muốn thấy cô đau khổ lắm hay sao ? Hay cô phải quỳ xuống níu chân anh ở ga tàu đông đúc, anh mới vừa lòng? Tuấn tàn nhẫn lắm, hèn hạ lắm. Cô kêu lên như thế, nho nhỏ, rồi lại nhào đến ôm ghì lấy anh.
Họ tan vào nhau, nóng rực từng nhịp thở. Cô bấu chặt lấy hình hài dấu yêu trĩu nặng trên người.Tự thấy mình giống hệt con thiêu thân, chỉ có thể yêu anh nhiều hơn, cho đến chết.
***
Cô choàng chiếc áo khoác, xõa tóc cho gió lạnh lùa vào, nhận ra không có Tuấn mình mỏng manh biết mấy. Mở tấm giấy Tuấn bỏ lại bên gối, đọc dòng chữ run rẩy, cô cười.
- Nước mắt của em.
Mùa đông năm ấy lạnh, gió vây lấy cô trong nỗi nhớ quay quắt. Cô ngước lên trời, xám ngắt và hoang dại, trôi miên man những khoảnh khắc đã in sâu vào ký ức. Giờ chắc Tuấn đã trên tàu, theo những cánh chim cuối bay về phương nam ấm áp. Trên cái hành trình xa xôi ấy, có bao giờ qua những khung cửa mờ hơi sương, hiện ra hình ảnh cô trong ánh mắt hiếm hoi nhớ thương mà Tuấn buông cho đi lạc. Cô biết, là có, nếu tàu chạy qua những cánh đồng cỏ lau trắng bạt ngàn lộng gió heo may. Cô sẽ ở đó, trôi qua mắt anh, lay lắt như ngọn cỏ lau thèm được gió tàn phá cho xơ xác. Nhưng chỉ lật qua lật lại, chứ chẳng thể nào gục ngã.
Tuấn nói cô giống ngọn cỏ lau, yếu ớt mà cứng đầu. Rằng cơn gió hành hạ cô sẽ tội nghiệp cô trước cả khi cô biết tội nghiệp mình. Rồi cũng cơn gió ấy, sẽ thương yêu cô hơn tất thảy mọi thứ nó từng hủy hoại. Cô cười, chắc là thế thật. Nhưng gió vẫn cứ là gió thôi, tàn nhẫn, phóng túng và phiêu bạt. Tuấn thì vẫn cứ là Tuấn thôi, sẽ hành hạ cô bằng những yêu thương và dày vò cô bằng những yêu thương cho đến ngày cô vỡ òa rồi gục ngã.
Đó, giống như là bản năng đã in vào đôi mắt dài sâu thẳm của anh. Anh yêu thương cô, xa cách, lạnh lùng, rồi lại quay trở về với yêu thương. Có những kẻ khi yêu chỉ muốn hành hạ trái tim người khác, giằng xé nó như thứ đồ chơi của riêng mình. Anh muốn xem cái nụ cười dần héo hon kia, sẽ kìm giữ nước mắt cô được bao lâu. Nhưng thủy chung vẫn thế. Cô vẫn yêu anh, vẫn chăm lo cho anh. Cô nói cô yếu đuối lắm, nhưng với anh cô không thể khóc. Anh nhìn cô, nghiến răng như muốn phạt cho cô vài cái tát, rồi ăn tươi nuốt sống cô vậy.
Mỗi sáng thức dậy, Tuấn đều dành thời gian ngắm nhìn mái tóc rối tung của cô, chiêm ngưỡng thân hình nhỏ nhắn bị anh dày vò cho nhàu nhĩ. Nhếch miệng cười, anh bỏ cô đi cho đến tối mịt mới về, có khi còn đem về cả những cô gái khác.
Nhưng dần dà, nụ cười hả hê ấy biến thành chua xót. Cô biết, Tuấn thương cô lắm. Cái sự tự dằn vặt mình cộng với tội nghiệp thay cho cô nó dữ dội gấp vạn lần nỗi đau anh nghĩ anh đem lại. Mỗi sáng, phải ngắm nhìn đôi mắt nhắm nghiền của cô, lắng nghe những nhịp thở đều đều của cô, giờ với anh giống những cơn ác mộng. Nhưng bản năng, nó thôi thúc, phóng anh theo thói quen mà anh đau đáu giành chiến thắng.
Cứ thế, trong những cơn say, Tuấn khóc trước cả cô. Nói cho anh xin nước mắt của em, anh sẽ bên em đến suốt đời.
Cuối cùng, Tuấn không chịu thêm được nữa. Anh nói, anh thua, anh sẽ đi. Và anh đi thật, bỏ lại chút hy vọng cơn dãy dụa cuối cùng ấy sẽ làm cô đau khổ. Chỉ một giọt nước mắt thôi, sẽ giải thoát anh khỏi những đau đớn câm lặng bấy lâu anh tự gieo tự gặt.
Rốt cuộc, anh vẫn là người đau khổ trước tiên.
***
Cô bước ra khỏi căn nhà ba mẹ để lại. Nơi tuấn thuê trọ tròn một năm, thuê luôn cả trái tim cô bằng thời gian ấy. Tuấn bảo anh chỉ ở trọ, hết yêu thương thì anh đi. Cô bình thản gật đầu, đâu có ngờ vẻ thờ ơ trong mắt cô lúc ấy sẽ ám ảnh Tuấn đến tận cùng trời cuối đất. Phải chăng, vì câu nói ấy mà cô không thể khóc.
Tại anh nói anh đến rồi đi, chỉ thoảng qua thôi, như gió.
Đâu có ngờ giờ tất cả lại ăn sâu vào tiềm thức của cô như thế.
Vài tia nắng nhạt trôi trên lớp sóng bạc nhấp nhô giữa lòng sông quen thuộc, nơi họ va vào nhau lần đầu tiên, từ hai bến bờ xa lạ. Gặp rồi, mà cứ ngỡ quen thân từ thời xa lắc xa lơ. Như thể từ lâu lắm rồi cô đã từng là bông cỏ lau, còn Tuấn là ngọn gió tê lòng ưa phiêu bạt. Cô nhìn bãi lau ven sông, giờ đã dần tàn lụi, chỉ sót lại vài ba bông sẫm màu mỏng manh, run mình trước gió đông lạnh buốt từng nhịp thở. Lại nghĩ đến mình, tim nhói một nhịp. Cô vội đứng dậy, bỏ đi trước khi cái chết trong tiềm thức vuốt cho gò má hồng trở nên tím tái.
Cô sẽ đi đâu cho hết một ngày đông? Mở list nhạc, chọn Love is blue không lời, bước chậm theo điệu nhạc. Miên man, dĩ nhiên cô sẽ dạo qua những chỗ thường ngày, chuẩn bị bữa tối cho Tuấn trước khi anh về nhà với bộ dạng say mèm. Nhớ đến điệu bộ lướt khướt ấy, nụ hôn nồng mùi cồn cháy bỏng, vòng tay nóng rực siết chặt không buông, cô lại run mình vì lạnh. Họ có gặp lại nhau đâu, họ chỉ giả vờ như vậy.
Cô bắt đầu e sợ những khoảng trống mỗi giây một lớn mà chẳng có hy vọng lấp đầy. Tự ép mình nghĩ đến thứ gì đó vui vui. Lại nhớ đên câu nói của Quang.
- Nhung dạo này tã quá đấy, khi nào đi trùng tu lại di tích đi.
Cô gọi ngay cho Quang. Bạn thân cả năm không gặp, giờ ý ới vài câu vẫn tíu tít như chưa hề có khoảng cách của thời gian. Cô nhìn Quang, ngơ ngẩn. Vẫn hình bóng ấy, phong thái ấy, họa chăng có nụ cười là già dặn hơn chút ít. Buồn vui lẫn lộn, vô tình nhận ra trong cái lãng đãng của dòng đời, tình yêu cho ta cánh buồm, bạn bè mới bên ta lúc lênh đênh.